Ngày xưa cũ nay đâu?
Sao buông tay là hết?
Ta sao nỡ để hồn khô đến chết
Mà thấy mình… bơ vơ.

Ta sao thương cả những nỗi mong chờ
Đã chìm trong trí nhớ?
Hơi thở nào
Ngan ngát ở đêm xưa?

Hôm qua có còn đọng lại những nắng mưa
Để hôm nay trời trong xanh đến vậy?
Thì ra là ai ngu ngơ chẳng thấy
Những biệt ly in dấu tự lâu rồi.

Hãy để những điều trong ký ức buông trôi
Dẫu có xa xôi cũng đừng tìm về nữa
Ta trót để buồn khuất sau cánh cửa
Em nhẫn tâm mà đã mở chẳng bước vô!

Để hôm nay ta gom những lá khô
Mà thương nhớ tiếng rì rào ngày cũ
Phải chăng là yêu thương gieo chẳng đủ
Nên héo mòn, rơi rụng quắt quay?

Để bàn tay buông bỏ một bàn tay.
Bỏ ngày
Bỏ nắng
Bỏ những yêu thương đã thành chan chát đắng
Bỏ lại một nỗi buồn
Lẳng lặng
Thành… thơ!

Ngố Tiên