Sáng nay, khi mở tung cánh cửa ra bạn chợt ngỡ ngàng thốt lên “chuyển mùa rồi đấy anh!”. Quả thật, tôi ngó ra ngoài qua mái tóc buông xõa của bạn, không còn cái nắng gắt như mùa hè nữa, cũng không còn cái oi ả trái chiều nữa mà thay vào đó là những cơn gió se se lạnh, làn sương mù giăng giăng và những hạt mưa cứ nhẹ nhàng đan thành từng sợi nhỏ.
Bạn để ngỏ cửa, mặc cho gió lùa vào phòng và mặc cho những hạt mưa vương trên những sợi tóc của mình rồi hít một hơi thật sâu. Bạn lại vội trở vào, lùa bàn tay mềm nhẹ lôi tôi ra khỏi chăn và tặng cho tôi cái hơi hướm của giao mùa mà bạn vừa giữ lại được trong lồng ngực mình. Tôi cảm nhận được sự chuyển giao của đất trời ấy qua hơi thở ấm áp của bạn, thơm tho mà dịu ngọt.
 
Đường phố hôm nay vắng hơn mọi khi, không còn thấy sự ào ạt vội vàng nữa mà thay vào đó là sự chậm rãi, nhẹ nhàng. Không phải vì mưa mà không ai muốn ra ngoài, mưa chỉ đủ để ướt tóc thôi nhưng cũng đủ để người ra đường phải xuýt xoa. Có cô bé con đi nhà nhà trẻ đã xúng xính trong chiếc áo thu đông và đôi giầy cao cổ nhỏ xinh. Có lẽ bố mẹ bé đã chuẩn bị từ lâu cho thời khắc này nên không phải cuống cuồng tìm những bộ đồ phù hợp cho một ngày bất ngờ nữa.
 
Chúng tôi che ô ngang qua một gánh hàng hoa, bạn bảo: “mùi gì mà thơm quá anh nhỉ?” Bạn có phân biệt được là những mùi gì trong ấy không? Có lẽ ngày thường cả bạn và tôi chẳng mấy ai để ý đến những điều ấy. Nhưng sáng nay, mùi hương tỏa ra từ gánh hoa kia sao nồng nàn đến vậy? Dường như giao mùa là thời khắc mà người ta thôi nhìn vào những điều lớn lao mà thay vào đó họ và tôi cũng sẽ bước chậm hơn, để tâm của mình giao cảm với những điều nhỏ bé hơn.
 
Mới đêm hôm trước thôi, bạn còn phàn nàn với tôi về mùi hương sặc sụa của cây hoa sữa đầu ngõ. Cái nóng tựa như mùa hè đã khiến cho hương hoa và bạn trở nên gắt gỏng. Vậy mà hôm nay, cả tôi và bạn cứ thi nhau hít hà lấy cái mùi ngọt đượm ấy rồi khen nức nở “hoa sữa ngọt ngào quá em nhỉ?”. Chắc chỉ có gió lạnh, có mưa giăng mới có thể làm cho hương hoa dễ chịu hơn, nên thơ và dịu dàng như lời của câu hát đã đi vào tiềm thức của người Hà Nội “hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm…”.
Mưa đã nặng hạt, bạn bảo tôi xích lại gần hơn, chụm lại dưới chiếc ô để tránh mưa. Nhưng tôi không muốn thế, tôi chỉ muốn để những hạt mưa ngâm ngấm lạnh ấy quất vào mi mắt của mình, vào má, vào môi để thấy cái tê dại của mùa rét sắp tới len lỏi vào trong tâm trí, đi đến những ký ức đã xa. Dường như đối với tôi thì cái lạnh chớm thu, cái rét đầu đông… bao giờ cũng để lại những ấn tượng sâu sắc hơn cả.
 
Nhớ có năm nào mới bắt đầu đổi màu nắng, bạn cứ nằng nặc đòi đi xem lá rụng. Mà trời ơi, lá làm sao mà có thể rụng ngay được cơ chứ? Thế là buổi tối hôm ấy hai đứa cứ lang thang hết con đường này đến những hàng cây khác cho đến tận khi phố xá chẳng còn một ai. Lá chưa rụng và tay bạn vẫn còn nắm chắc lấy tay tôi. Giờ đây, bàn tay tôi lại đang nắm một bàn tay khác, bàn tay của bạn đã như chiếc lá rụng năm nào chỉ còn là một hình dung trong trí nhớ.
 
Con đường ướt đẫm những mưa. Tôi và bạn cứ chậm chạp không muốn đi cho đến hết một quãng ngắn ấy, cuối con đường chúng tôi chia tay để bắt đầu cho một ngày mới. Nụ hôn tạm biệt vẫn cứ mãi nồng nàn như những cơn gió đầu mùa.
 
Tôi buộc miệng: môi em ấm quá!