Có ai đi 
Tìm lại những mùa thu 
Mà lang thang trong vạn ngàn ký ức 
Rồi buông tay khi mộng đời không thực 
Để thu về 
Héo úa cả tuổi xanh. 

Có ai đi 
Tìm kiếm những mong manh 
Mà dốc cạn mảnh tình vào nhân thế 
Rồi loay hoay chen chuyến tàu khuya trễ 
Để tiếng còi 
Vọng mãi ở đêm xưa.

Có ai đi tìm mà sợ hãi hay chưa? 

Sợ những nắng mưa 
Sợ lòng người bất chợt 
Sợ những tính toan khi thêm khi bớt? 
Khi mỏi chân rồi 
Lòng sợ hãi mênh mông. 

Có ai cùng tôi  

Đi cho hết phố đông? 
Trời nhuốm lạnh mà tay người ấm quá 
Hồn bỗng dưng rơi về chiều nắng hạ 
Cùng em qua một mùa mà cứ ngỡ trăm năm. 

Ngố Tiên