Cô bé ơi! U sầu chi nữa
Những vần thơ chan chứa nỗi buồn.
Cô có gặp linh hồn tôi bão cuốn
Nghe cô buồn tôi cũng chẳng vui chi.

Phải chăng là cô sợ chia ly
Sợ tiếng gió thét gào trong ga lạnh.
Tôi lại sợ những ngày không sánh bước
Khi xa cô rơi rớt những thơ sầu.

Phải chăng vì ánh mắt xanh sâu
Có phải phượng một màu rừng rực cháy?
Đã xa ngày trang lưu bút chuyền tay
Cô chưa gặp linh hồn tôi gãy rụng.

Bởi xa cô thơ tôi úa những sầu!

Ngố Tiên

SHARE
Bài đăng trướcGọi
Bài đăng kế tiếpGiọt Nhớ
Thích lảm nhảm và tinh thần tự do, yêu những điều tự nhiên và nhỏ bé.