Ta làm bạn mình với những ngày đã qua 
Ký ức thủa xưa không bao giờ vội vã 
Trong giấc mơ có người quen kẻ lạ 
Ồ thì ra năm tháng cũng thương người. 

Ta làm bạn mình đi qua tuổi ba mươi 

Với những tỉnh – say khóc khóc lại cười cười 
Còn lại gì đâu? thế gian mình dạo bước 
Những tính toan – mất được mấy khi ngờ? 

Ta làm bạn mình cho năm tháng chẳng bơ vơ

Chẳng muốn để lại ai ngoay ngoắt đợi chờ
Chẳng muốn để lại dấu chân nào hối tiếc
Ta có bạn một mình cợt nhả với nhân gian.
……

Ngố Tiên

SHARE
Bài đăng trướcCho những người đi xa
Bài đăng kế tiếpTrôi
Thích lảm nhảm và tinh thần tự do, yêu những điều tự nhiên và nhỏ bé.