Chiều tối, công viên.

Có cô bé con di dạo cùng mẹ, lẫm chẫm những bước chân nhỏ bên những làn cỏ xanh. Chợt có chú bướm bay qua, cô bé con ngạc nhiên lắm “mẹ ơi, có con bướm này!” Rồi tự nhiên, bé chạy theo cánh bướm đang nhởn nhơ trước mặt.

cứ như là con trẻ

Ở chỗ khác có hai chị em đang tìm tòi trong lùm hoa. Hoa ở đây thì nhiều lắm, nở vàng cả những vạt xanh xanh ven hồ. Tiếng người mẹ dặn: “mỗi con chỉ được hái một bông thôi đấy nhé! Chọn kỹ vào, hái rồi là không được đổi nữa đâu”. Một lát sau mỗi cô bé đều tìm được bông hoa đẹp nhất của mình. Cô em nhìn bông hoa trên tay mình rồi nhìn bông hoa trên tay chị thỏ thẻ: “chị ơi em đổi cho chị bông hoa này nhé?” Chị trả lời: “Không! Chị không đổi hoa của chị đâu” “Nhưng bông này to hơn”. “Không!” chị vẫn kiên quyết. Cô em tần ngần chốc lát rồi đưa cho chị bông hoa của mình: “thế thì em tặng chị bông hoa này nhé!” Cô chị cũng tần ngần một lát rồi bảo: “ừ, để chị tặng lại Bống hoa của chị, cầm cẩn thận không rơi mất đấy”. Tiếng người mẹ lại nói chen vào: “hai đứa cầm hoa cẩn thận, mang về mẹ cắm vào lọ cho!” “cắm vào lọ nào hả mẹ?”….

Tôi thấy ba mẹ con đi xa dần và thấy một người mẹ thật đẹp, thật hạnh phúc. Hai cô công chúa cũng thật đáng yêu.

Ở đằng xa nắng chưa tắt hẳn, vẫn còn những vạt nhỏ liêu xiêu. Thi thoảng những cơn gió vẫn cứ rì rào những câu chuyện bất tận của nơi nào đó xa xôi lắm. Và tôi cũng đi cùng với chúng về lại với những mảng thời gian mà vô tình, tôi đã đánh mất.

Thời gian đi qua, để lớn lên người ta phải học tập rất nhiều điều. Tôi cũng vậy, nhưng không phải bài học nào cũng đáng giá. Người ta tập cho mình những cách ứng xử lạnh nhạt hơn, không còn ngạc nhiên hay có cảm xúc với những điều tầm thường nữa. Gọi đó là ổn trọng, là bình tĩnh. Và khi đã tự thấy đủ ổn trọng rồi, đủ bình tĩnh rồi, đủ những chai sạn rồi thì tự cho rằng mình đã lớn lên.

Đã bao lâu rồi ta không còn thấy ngạc nhiên khi sáng ra mở cửa thấy một làn nắng mới? Bao lâu rồi chẳng còn thấy vui mừng khi gặp bông hoa nở sớm? Bao lâu rồi chẳng còn chạnh lòng cho những điều không may bất chợt gặp gỡ ở đâu đó? Ví dụ như ở đây, ngày nào cũng có cậu thanh niên ngồi xe lăn đi hóng mát. Hay chỉ đơn thuần thở dài cho một câu chuyện buồn nghe được ở đâu đấy?cứ như là con trẻ

Đã bao lâu rồi bạn chẳng khóc vì một điều gì đó? Ví dụ như đứt tay chẳng hạn? Nhớ hồi còn nhỏ, mỗi lần đứt tay là tôi khóc chết đi sống lại. Vậy mà rồi chẳng biết từ lúc nào, những lúc đau như đứt từng khúc ruột mà cũng không rơi một giọt nước mắt. Tôi lại cứ tự hỏi, nếu như sau này cứ như vậy liệu rằng có phải qua thời gian mình sẽ biến thành gỗ đá?

Có bạn chi tay với người mình yêu thương, chỉ ngồi lẳng lặng rồi cười “bình thường thôi, em quen rồi”. Ừ, như vậy bạn đã tự cho rằng mình đã trưởng thành, đã có thể quen thuộc một mình chịu đựng những nỗi đau, đủ ích kỷ để tự thấy mình chẳng phiền đến ai. Cái giá của trưởng thành tự nhận là như vậy.

Nhớ hồi còn bé xíu, tôi nuôi hai chú chim non từ khi chưa mở mắt. Đó là món quà quê mùa của người nhà đi làm đồng về tặng cho tôi. Hai chú chim non cứ nghe tiếng tôi huýt sáo là mắt vẫn còn nhắm nghiền nhưng cứ rướn cổ, ngoạc mồm đòi ăn. Tôi nuôi hai chú cho đến ngày mọc lông ống và bắt đầu nhảy những bước đầu tiên từ trong chiếc tổ làm bằng lon sữa bò xuống dưới bàn học của tôi, vẫn ngoạc mồm đòi ăn như hồi còn chưa mở mắt. Hôm đó đi học về, hai chú chim chẳng thấy đâu. Chiếc tổ vẫn còn nguyên và chú mèo nhà đang nằm lười biếng trên bàn. Đầu tiên tôi bù lu bù loa lên một trận và rồi tiến hành sự căm thù dài đến cả chục năm dành cho loài mèo – thủ phạm nghi ngờ số một.

Có cô em gái nuôi gà. Con gà như cục bông nhỏ vàng ươm. Bé nuôi gà bằng… ruồi. Lúc nào cũng cầm cái vỉ đập ruồi đi trước, gà chạy theo sau. Mỗi lần đập  cái là chú gà lại lao lên, nhanh chóng nhặt lấy những con ruồi nằm chèo queo trên đất. Lâu dần thành quen, một lần bé giơ vỉ ruồi lên, gà con đã chạy đến. Vậy là không kịp chuyển hướng, chiếc vỉ đập vào gà con, gẫy cổ lăn ra chết. Bé khóc nức nở. Thật vậy, tôi nghĩ chẳng có cái sự nào đau lòng hơn việc tự tay mình giết chết thứ mà mình yêu mến cả. Cũng may, sau bận ấy nhà không cho bé nuôi gà nữa, không phải vì tiếc gà con mà chỉ sợ bé lại đau lòng.

Tôi tự hỏi rằng, nếu như thay vào hai hoàn cảnh ấy là hai “người lớn” thì liệu rằng có thật sự đau lòng hay không? Có bù lu bù loa? Có khóc nức nở hay không?

Hãy cứ là con trẻ thôi. Cứ vui như những gì đã cảm thấy vui. Cứ buồn thương rơi nước mắt cho những gì cảm thấy buồn bã. Cứ đau lòng như những điều yêu quý đã mất đi. Cứ tò mò mà nhìn cả thế gian đang vần vũ, mà yêu thương, mà giận hờn. Như vậy thôi chẳng cần cần cao cả, chẳng cần lớn lên để làm gì.

Tôi cứ muốn mình như là thời con trẻ. Cứ ngạc nhiên mỗi khi sáng ra, nhìn nắng trước cửa nhà rồi hỏi “bà ơi! Sao ở đây không có núi?”. Đồng bằng thì lấy đâu ra núi cơ chứ? Vậy mà tôi, không hỏi đến hai lần nhưng sáng nào vẫn nghĩ về điều ấy?

Ai giấu mất núi đi đâu rồi mà sao tôi không nhìn thấy?

Ngố Tiên