Có bước chân nào đi lạc qua đây?
Để nàng hạ không còn gay gắt nữa
Có phải vì mắt ai xa nhau mấy bữa
Nên nắng nhạt màu, nỗi nhớ cũng thành quen.

Có hương sen nào đi lạc qua đây?
Mà ngây ngất cả khung trời rất trẻ
Môi em thơm vương nụ cười khe khẽ
Ta chạm phải một lần mà lướt khướt trăm năm.

Có lời hẹn nào nằm lạc lại nơi đây?
Bên phố cũ hàng cây này vẫn nhắc
Đời vô thường sao lường đâu bất trắc
Nên hẹn lạc mất rồi tôi tìm cả đời tôi.

Có màu mắt nào đi lạc ở xa xôi
Lạc vào cả những mộng đời bất chợt
Và những nhận cho ai thêm ai bớt?
Để mắt đượm buồn đi lạc tận mai sau.

Có nỗi đau nào như ta lạc mất nhau
Chỉ ở bên thôi sao tìm nhau khó quá
Tình yêu lớn lên qua muôn trùng tai họa
Nên có lẽ lúc này ta chỉ lạc mà thôi!

Ngố Tiên Write

Photo: Dương Quốc Định