Tôi gọi mùa xuân gọi nắng vàng.
Gọi em bẽn lẽn lúc thu sang
Gọi một loài hoa đang ngủ muộn
Vội vàng nêm nếm giấc mơ hoang.

Tôi gọi em tôi thủa thiếu thời
Giọt nắng bên thềm em đánh rơi.
Tháng ba ai mải tìm hoa gạo
Để đỏ lòng tôi chẳng thành lời.

Tôi gọi chút thôi gọi chút thôi
Gọi ai ai gọi hỏi xa xôi?
Hỏi người thấp thoáng bên thu ấy
Khuất bóng xưa rồi vẫn còn ngây!

Ngố Tiên

SHARE
Bài đăng trướcVu Vơ
Bài đăng kế tiếpCô Bé U Sầu
Thích lảm nhảm và tinh thần tự do, yêu những điều tự nhiên và nhỏ bé.