Anh xa em hai ngày rồi đấy nhỉ?

Nghe thiên hạ người ta thường vẫn ví
Vắng một ngày là cô quạnh trăm năm.
Qua mỗi giờ ký ức lại hỏi thăm
Hai thế kỷ ôi sao dài quá?

Hai thế kỷ anh đã thành hóa thạch.

Nghe ‘kẻ già’ người ta thường vẫn mách
Xa một ngày là hóa đá mà thôi.
Bởi vì xa là bạn với đơn côi
Anh lạc lõng giữa canh đời đi vội.

Hai thế kỷ ôi sao ngố thế?

Nghe tim yêu thì thầm kể lể
Thích thật rồi hay chỉ thế thôi?
Anh chẳng biết vì linh hồn phản bội
Hồn đi rồi tình hóa đá trong tôi.

Ngố Tiên Write

SHARE
Bài đăng trướcChờ Thu
Bài đăng kế tiếpCô hàng nước
Thích lảm nhảm và tinh thần tự do, yêu những điều tự nhiên và nhỏ bé.