Tôi
Viết lên đây những câu chuyện chẳng buồn
Chẳng mong manh chạm vào thôi đã vỡ
Những bước chân tôi qua đời bỡ ngỡ
Vẫn hanh hao in dấu những tin yêu.

Tôi
viết lên đây giọt nắng của những chiều
Của lá rơi và những bài tình ca đã mất
Của nước mắt trong mộng đời rất thật
Biết chảy vì có lẽ quá thương thôi!

Tôi
Viết cho phôi pha, cho tình nhân đã gặp
Cho giấc mơ năm nào người đánh cắp
Để đi tìm
Dẫm nát những đêm xưa.

Tôi
Viết cho những cơn mưa
Cứ rì rầm những chuyện nào đã cũ
Cho rong rêu bên đường nào che phủ
Những bâng khuâng khi chợt nhớ một ngày.

Tôi
Viết cho những cơn say
Của chếnh choáng hơi men đời phù phiếm
Thiên hạ kháo nhau những cuộc tình đĩ điếm
Để giật mình nhớ một tuổi tinh khôi.

Tôi
Viết cho những ngày cứ lặng lẽ xa xôi
Chìm vào nơi vẫn gọi là ký ức
Những quẩn quanh so bì hư và thực
Mỗi sáng ngày là dùng để quên đi.

Tôi
Viết cho người ôm những cuộc chia ly
Chào thế gian về với miền của chúa
Con người lớn lên phải đi qua những điệu buồn muôn thủa
Đã gặp được rồi chắc chắn phải cách xa.

Tôi
Viết lên đây cho những người vốn lạ
Vì chữ duyên mà đã ở bên nhau
Mặc nổi trôi đau đớn những úa nhàu
Tay vẫn nắm tay, đến ngày cùng của kiếp.

Tôi
Viết cho tôi! Cho giấc mơ đêm nào nằm thiêp thiếp
Ngỡ mình thành hồ điệp
Vỗ cánh…
Hóa hư vô…

Ngố Tiên Write