Tại một ngôi làng nhỏ, có gác chuông nhà thờ. Trên đấy là căn nhà của đôi vợ chồng bồ câu trẻ. Nói đến đôi vợ chồng này thì quả là một câu chuyện dài. Cô vợ thì rất chậm chạp nhưng được cái tốt bụng và chân thành. Chẳng thế mà cô chinh phục được chàng. Chàng không phải là chim  bồ câu ở làng này, mà là một chú chim bồ câu đưa thư. Bữa nọ, khi đang thực hiện nhiệm vụ thì chàng bị chim ưng tấn công, thương thế rất nặng. May mà chàng rơi vào đúng gác chuông này, may mà trong đấy là tổ của nàng và rất nhiều những điều may mắn khác nữa. Để rồi vài tháng sau, dưới sự chăm sóc tận tình của nàng chàng đã khỏi hẳn. Sau đó chàng thực hiện chuyến bay cuối cùng làm nhiệm vụ đưa thư rồi trở lại đây, kết hôn với nàng và sống một cuộc sống bình tĩnh như bao chú bồ câu nhà khác.

không phải bồ câu

Cuộc sống ở một ngôi làng nhỏ thì cũng không có quá nhiều những biến động. Nàng chăm lo việc nhà dẫu có chậm chạp nhưng rất chăm chỉ, nàng được tất cả các bồ câu trong làng quý mến, nhất là đôi vợ chồng bồ câu trắng – vốn đã từng cưu mang nàng từ nhỏ. Còn chàng làm huấn luyện viên tập bay cho lớp bồ câu… mẫu giáo. Và cũng chẳng có điều gì xảy ra cho đến khi một năm trôi qua mà nàng vẫn chưa có một quả trứng nào. Nàng buồn lắm. Chàng thấy vậy an ủi: “hay em cùng đến lớp mẫu giáo với anh, ở đấy nhiều trẻ con lắm, tha hồ mà chơi với chúng, chắc chắn em sẽ hết buồn”.

Thế rồi nàng đến lớp của chàng, quả thật lớp mẫu giáo thì chỉ có toàn trẻ con thôi, những chú chim non chấp chới tập bay dưới sự hướng dẫn của một kẻ kỳ cựu là chồng của nàng. Ban đầu nàng cũng vui lắm, được chơi với trẻ con thì bất kỳ một cô gái nào cũng thích, nhất là nàng – đang mong ngóng được làm mẹ.

Nhưng rồi nàng phát hiện ra một điều là những chú bồ câu non ở đây được dạy bay khác hẳn với cách mà nàng vẫn thường làm. Nào là cách vẫy cánh, cách chao liệng, cách lướt gió, cách giữ sức khi bay… hoàn toàn khác với những gì nàng vẫn biết. Nàng lạ lắm, đem điều này ra hỏi chồng thì được chàng trả lời: “anh huấn luyện theo chế độ của bồ câu đưa thư, không phải như bồ câu thường”. “anh nói dối” – Nàng khảng định như vậy. Bao lâu nay, ở ngôi làng nhỏ này có bao giờ xuất hiện bồ câu đưa thư đâu cơ chứ? Và những đứa trẻ ở đây cũng sẽ lớn lên, cũng sẽ trở thành những chú bồ câu nhà, vẫn ở lại nơi đây chứ không thể thành bồ câu đưa thư được. Và điều quan trọng nhất là nàng là vợ chàng, ở bên chàng từ khi chàng bị thương nặng cho đến khi yêu thương rồi lấy nhau thì làm sao nàng không biết chồng mình có thành thật với mình hay không chứ?

Thế là nàng theo chàng đi học, học các kỹ xảo bay cùng với những chú bồ câu non. Mà nàng rất thông minh, chỉ nghe qua hướng dẫn và tập luyện một chút là đã thông thuộc kỹ xảo. Một thời gian sau nàng đã bay theo cách của những chú chim bồ câu thực thụ mặc dù vẫn còn có những bỡ ngỡ.

Một hôm chàng bảo nàng: “em ạ, anh về thăm cha mẹ. Cha mẹ anh ở xa lắm, phải bay liên tục vài tháng mới đến nơi rồi quay lại đây cũng phải hết gần nửa năm. Mỗi năm chỉ có thể bay về một lần vì nếu không sẽ gặp mùa đông. Mùa đông ở đấy khác với ở đây, có tuyết rơi và nước sẽ đóng thành băng, chúng ta sẽ không bay được và sẽ chết. Em vốn sinh ra ở đây cho nên sẽ không quen vớ mùa đông ở quê anh. Em hãy ở lại đây, anh bay về thăm cha mẹ rồi bay trở về với em”.

Nàng không đồng ý: “em sẽ bay cùng anh”. “Không em ạ, sức em yếu lắm, không thể bay đường dài được, và nếu chậm trễ sẽ không về kịp để tránh mùa đông”. Nghe vậy, nàng đành chịu.

Thế rồi chồng nàng bay đi. Nàng buồn lắm vì không thể cùng chàng về quê thăm ba mẹ. Vì thế nên nàng quyết định tập bay, kiên trì để có thể bay được đường dài. Nửa năm sau, kỹ xảo bay của nàng đã thuần thục và cũng là lúc chồng nàng trở về.

Rồi sang năm, nàng nhẩm tính sắp đến ngày chàng sẽ về thăm cha mẹ rồi biểu diễn cho chàng biết mình  đã chăm chỉ như thế nào? Bay giỏi như thế nào? Chắc chắn sẽ không kém bất kỳ một chú chim bồ câu đưa thư nào cả. Nhưng nàng không hiểu sao chồng nàng vẫn buồn buồn không vui và nhất quyết không đồng ý cho nàng bay theo cùng.

Trước ngày về thăm cha mẹ, chàng bồ câu đưa thư dạy nốt những bài tập quan trọng ở lớp rồi tiện thể đi thăm và tạm biệt các gia đình bồ câu khác trong làng, mãi đến khuya mới về đến nhà. Nhưng trong nhà không có hình bóng quen thuộc vẫn chờ đợi chàng về, chỉ còn một lá thư nhỏ vợ chàng để lại:

“Anh thân yêu!

Em không hiểu rằng tại sao anh lại không đồng ý cho em về thăm bố mẹ. Anh biết rõ là em rất muốn có bố mẹ, muốn có một gia đình đầy đủ vì em là một chú chim mồ côi. Em rất khỏe, và em đã luyện tập rất chăm chỉ, em cũng đã biết địa chỉ của bố mẹ rồi. Em sẽ bay trước và hẹn gặp anh ở nhà bố mẹ. Không phải là em nghi ngờ anh lừa dối em mà em chỉ muốn khảng định với anh rằng em sẽ sát cánh cùng anh bay trên bầu trời, đi đến tận những miền xa xôi. Và em sẽ làm được.

Tạm biệt anh! Hẹn gặp lại anh sau nhé!”.

“KHÔNG….!” Tiếng của chàng bồ câu đưa thư hét lên trong màn đêm lặng lẽ, đầy những thê lương. Và chàng cất cánh bay ngay trong đêm, hy vọng sẽ bắt kịp vợ mình.

khong phai bo cau

Hôm nay tôi lại nằm mơ. Thấy mình lại trở thành một chú chim bồ câu đưa thư đang thực hiện một quãng đường cuối cùng trong chuyến hành trình dài. Năm nào cũng vậy, tôi sẽ bay từ tháp chuông nhà thờ ở ngôi làng nhỏ này, đi đến quê hương ở nơi xa rồi lại bay trở về. Mặc dù nơi quê hương ấy đã chẳng còn một ai thân thích và chuyến bay dài dằng dặc đến nửa năm trời khiến cho tôi mỏi mệt. Nhưng vẫn bay.

Kia rồi, tháp chuông nhà thờ đã cũ, rêu mốc và gió sương đã để lại những dấu vết chằng chịt của thời gian. Tôi trở về tổ cũ, nằm một đêm nghe gió thổi và thiếp đi trong những hơi thở mệt mỏi sau một chuyến bay dài.

Sáng hôm sau, ngôi nhà trống rỗng nửa năm đón rất nhiều khách đến thăm, hầu hết những chú chim bồ câu trong làng đều đến.

Cụ bồ câu trắng giờ đã không còn màu trắng nữa, lông cụ đã xạm đi nhưng vẫn bay đến hỏi thăm tôi rồi thở dài: “Lỗi là ở ta, lẽ ra ta phải nói cho vợ con biết được nó không phải là bồ câu mà là một con chim cu gáy. Nếu nó biết được cu gáy không thể bay xa, không thể định hướng được đường về, không thể chịu được mùa đông thì đâu đến nỗi… Lỗi là ở ta”.

Tỉnh dậy sau giấc ngủ, tôi vẫn cảm thấy giọt nước mắt nào còn đọng lại ở đâu đó bên khóe mắt. Vẫn ngỡ mình là chú bồ câu đưa thư cứ miệt mài bay đi tìm những điều vô vọng nhưng vẫn cứ bay để giữ lại niềm hy vọng nào đấy, dù có mong manh. Có phải là duyên phận hay những điều huyền hoặc nào đã kết nối giữa mơ và thực nhỉ? Đâu là thực và đâu là mơ? Riêng tôi, khi mở mắt ra, thấy mình đang nằm trên gác chuông thì tôi biết, mình sắp chuẩn bị cho một chuyến bay xa. Nơi ấy, có điều gì để cho tôi đi tìm nhỉ? Hy vọng chăng? Tình yêu chăng? Chẳng biết.

 Vẫn cứ tìm thôi, cứ bay thôi.

Ngố Tiên