Trời vào đông mà nắng cứ vi vút mãi, hình như nó cứ mỏi mòn cho một điều gì đấy. Người ta thấy nắng vàng rồi cười nhẹ hân hoan, cũng có người lại thầm tiếc thương cho những cơn gió lạnh, đã đến giờ mà vẫn chẳng thấy đâu. Những ngày cuối năm, thời gian trôi qua lâu, ngụp lặn trong những bộn bề toan tính không làm cho ta thấy khỏa lấp đi những phần nào. Sau tất cả chỉ là cô đơn, buồn tênh và lặng lẽ. Lặng đến mức ngỡ như mình đã quá già để nghe lại một bài tình ca cũ. Tưởng như từng nốt nhạc rớt rơi và hồn ta cũng phiêu lãng đến tận chân trời nào? Có xa không mà ta như chìm đắm vào nơi ấy.

Ngày hôm qua là gì mà ta không nhớ nổi?

Lục lại những quãng thời gian xưa chợt giật mình vì những điều đã tự mình đánh mất rồi tự chất vấn bản thân. Thì ra ta đã quên. Ta quên chứ không phải là ta không nhớ. Quên một nụ cười lảnh lót, quên một bàn tay gầy guộc, quên một gương mặt đượm buồn thậm chí là cái tên ta cũng chẳng còn lại một ấn tượng gì ngoài những dòng chữ vô tri. Ừ, ta đã quên cơ mà sao lại nhắc đến nữa làm chi? Người, thậm chí chẳng còn là một ký ức.

Ta cứ lang thang mà chẳng muốn đi tìm.!

Còn lại là gì đâu mà tìm lại làm chi? Giọt nắng bên sông có ngoay ngoắt bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng sẽ trôi. Ngày mai, lại có những giọt nắng mới nhưng ta biết không phải là của ngày hôm qua. Cùng một thứ nhưng không phải ai lúc nào cũng yêu cái mới.

Đi qua thời gian, ta thấy nắng nhạt màu. Lạ lẫm.

Hôm trước thấy có ba bố con tập xe đạp. Con đạp xe đi trước, bố đi theo sau, sau nữa là một cô bé cũng lon ton, hớt hải chạy theo. Được một quãng, bố bế con gái rồi đi theo sau xe con trai. Rồi một quãng nữa, bố cõng con trai, một tay bế con gái và một tay xách chiếc xe đạp. Đèn đường đã lên mà chẳng thể nào rạng rỡ hơn được giọng cười của hai đứa trẻ lúc ấy. Phố xá có phồn hoa bao nhiêu đi nữa cũng chẳng thể nào ảnh hưởng đến bờ vai và đôi tay của người bố trẻ ấy.

Ta thấy cả một bầu trời. Lặng gió.

Ngố Tiên Write

photo: Samlim