Tuổi còn đi học, thi thoảng có những đợt tôi được sang bên bà chơi. Hồi đấy, cầu chưa xây cho nên mỗi lần qua tôi phải chờ đò. Đứng bên bờ ngóng mắt về con đò  ở bờ bên kia sao mà lâu đến thế. Để rồi khi lắng nghe tiếng máy nổ ì ạch, tiếng sóng vỗ mạn rào rào và nghe những âm thanh chuyện trò của khách thuyền lao xao… bờ đã dập dềnh trong tầm với.

Tôi, lơ đãng qua sông.

Có những chiều lang thang trên phố. Tôi hay đi qua những nơi bán đồ cũ. Chẳng phải là muốn mua một món đồ nào đó rẻ tiền hay tìm kiếm một thứ gì người ta bỏ quên. Tôi chỉ thích cái không khí lơ đãng ở nơi đây. Người mua thì lơ đãng đã đành, người bán lại cũng lơ đãng về những thứ mình bày ra. Có đận tôi hỏi cái này dùng để làm gì hả chị? Chị chủ sạp hàng đang ngồi đọc sách liếc mắt qua rồi lắc đầu: “chị cũng không biết nữa”.

Riêng tôi, rất thích cái cảm giác nhìn những đồ vật đã có dấu vết của thời gian. Không phỉa là đồ cổ mà chỉ cần là cũ thôi, cũ nhưng vẫn có sức hút thật đặc biệt.

Có cụ già ngày nào cũng đi qua, có hôm cụ lơ đãng dặn “để cái này đây, mai tao qua lấy”. Vậy mà cái “mai” của cụ cứ trôi theo những cái “mai” khác mặc dù ngày nào cũng đi qua ngắm nghía một chút. Cho đến một chiều cụ lơ đãng nhìn qua rồi bảo: “cái này của tao đâu rồi?”. Ô hay, chẳng bỏ tiền mua, chỉ lơ đãng dặn có một câu ở hôm nảo hôm nào mà cũng nhận là “của tao” như thế? Vậy mà người bán cười rất chân thành “con quên mất là cụ dặn, có người thích quá vừa mua mất rồi, cụ đến sớm chút nữa thì phải”. Ừ, thời gian có sớm hay muộn thì cũng quan trọng gì đâu? Người ta cũng chỉ muốn nhìn lơ đãng, dặn bâng quơ và nghe những lời nói khách khí một cách chân thành ấy thôi.

Cũng chẳng biết từ lúc nào, có hôm tôi chẳng mang đến một xu dính túi mà cũng lượn lờ cầm cái nọ, sờ cái kia, hỏi han, nâng lên đặt xuống chán chê rồi… đi về. Tôi chỉ tìm một chút không khí lơ đãng ở đây thôi. Nơi thời gian đọng lại.

Lại nói đến đồ cũ, hình như những đồ vật quanh tôi cũng ít có những thứ mới mẻ. Cây bút chì hồi còn học vẽ, cái này là của người này tặng, cái này là tôi xin được của ai đấy, nhặt được ở đâu đấy… Lơ đãng thế thôi mà có những đồ vật đã làm bạn cùng tôi trên dưới mười năm hoặc lâu hơn thế nữa. Và mặc dù chúng còn dùng được, thậm chí là rất tốt nhưng tôi chỉ để ngắm, bầy lên để chăm bẵm, để thi thoảng lơ đãng nhớ về quá khứ của chúng. Trong đó có tôi.

Có lần tôi lơ đãng kể về những đồ vật ấy với bạn. Khoe rằng chúng vẫn còn dùng rất tốt. Chẳng hiểu sao bạn lại hỏi “anh chưa bỏ em là vì em còn dùng được phải không?”. Bạn chắc cũng không rõ việc tôi làm thế nào để những đồ vật kia bầu bạn với mình qua ngần ấy tháng năm cho nên mới hỏi thế. Do vậy tôi cũng không không giận bạn mà chỉ thấy đau lòng vì cách so sánh của bạn.

Đôi khi người ta lơ đãng làm đau lòng ai đó khi tự làm đau lòng mình. Có lẽ do tôi chẳng biết cách thể hiện sự yêu thương của mình nhiều hơi cách nắm chặt tay bạn, ôm bạn thật lâu và hôn thật nồng nàn cho nên bạn chỉ ở bên tôi. Lơ đãng thế thôi.

Lại có bận lơ đãng nhìn thấy bức ảnh chụp chung với người đã từng thương. Lật lại những dòng tin nhắn cũ rồi vào trang cá nhân để coi xem người có khác xưa nhiều hay không? Thấy bạn đã mặc áo cưới từ hồi nào mà mình cũng chẳng rõ. Nhắn tin hỏi thăm, bạn hẹn gặp. Lơ đãng một hồi mà cũng đã nhiều năm trôi qua, tôi thấy chúng in lại trên khóe mắt của bạn khi bạn kể chuyện mình với tôi: “bọn em lại chia tay rồi anh ạ! Nhiều chuyện đã xảy ra lắm…”.

Tôi tự cho mình có một tâm hồn tham lam, cố gắng nghe nhiều hơn, nhìn nhiều hơn thậm chí là huênh hoang rằng mình sống được cả trăm năm trong vòng một ngày. Vậy nhưng tôi chỉ ung dung với bản thân và lơ đãng cho thời gian qua sông mà không thực sự sống. Cho nên nghe bạn kể chuyện mình ngoài đau lòng và thương cảm ra tôi còn thấy dường như mình sống hoài mà sao chẳng đủ. Những kinh nghiệm sống của tôi chẳng thể nào giúp gì được cho bạn, chỉ biết im nghe. Mà thực sự thì tôi cũng không nghe rõ những gì bạn kể. Chỉ lơ đãng biết thế thôi. Biết rằng bạn vẫn còn cần tôi lẳng lặng nghe.

Thời gian trôi qua chỉ bằng cái chớp mắt. Lơ đãng thế thôi mà một ngày đi qua, nhiều ngày đi qua, một năm đi qua rồi nhiều năm đã đi qua. Người đến, người đi và tôi cũng đến cũng đi.

Dường như cuộc đời cũng như một chuyến đò ngang vậy. Chỉ có điều rằng chẳng biết bao giờ mới sang sông.

Thôi thì lơ đãng vậy thôi.

Phận nhỏ, tình nhỏ. Nước trôi.