Quê bắc mình vào hạ lúc em xa 
Nên mùa thu cứ bần thần nhớ mãi 
Giọt nắng ngẩn ngơ trong một chiều hoang hoải 
Từ bấy đến chừ em có ngoảnh lại trông? 

Quê bắc mình tràn ngập những cơn giông 
Gào thét mãi cả một mùa tháng bẩy 
Nhưng bóng hình em mong hoài chẳng thấy 
Mưa gió mệt nhoài nức nở suốt mùa ngâu. 

Quê bắc vẫn chờ mà thấy tiếng em đâu?
Giàn trầu không ngả sang màu vàng úa
Chợt nhớ tay em thon dài một thủa
Chăm những đọn trầu đợi lúc sang xuân.

Quê bắc mình vẫn giữ những dấu chân
Từ lúc em đi ngập ngừng cất bước
Vẫn cất hộ em đôi giày ngày trước
Dẫu đã chật rồi không sao nỡ bỏ đi?

Ngố Tiên

Photo: Dương Quốc Định