Ngày ấy hoa cau chẳng rụng thềm 
Ngày ấy em còn cất gió đêm. 
Dỗ một vườn hoa đang ngủ muộn 
Ngày ấy ai thương mắt nai mềm? 

Ngày ấy tôi về hẹn em sang 

Hai đứa gặp nhau ở bên đàng. 
Gót ngọc còn chưa màu chai sạn 
Đôi lứa chân trần mộng lang thang. 

Ngày ấy đi về em có mang? 

Một mẩu thư tay ở đầu làng 
Viết gì cho em đây hỡi nhỏ? 
Thôi thì đôi chữ tích tình tang. 

Ngày ấy ra đi duyên bẽ bàng 

Một trời tím ngắt chẳng ai mang. 
Thư tay xếp lại không người đọc 
Ngày ấy quay đi khóc… vội vàng! 

Ngố Tiên