Con đường mà giông gió dịu êm nhất mà tôi đi có lẽ là con đường từ nhà đến trường. Miền bắc có 4 mùa, mùa có bão và mùa không có bão, mùa rất nóng và mùa rất lạnh. Tôi lúc ấy là cậu bé chậm vận động, cho nên đi học một là được chở đi hai là tôi… đi bộ. Mãi đến tận năm lớp 7 lớp 8 tôi mới tập xe đạp và tự đạp xe đi học. Chuyện tập đạp xe trên chiếc xe và sự hướng dẫn của ông nội lại là một câu chuyện giông gió khác, êm đềm cũng chẳng kém.

Tôi có mấy cậu bạn, sáng cứ rủ nhau đi học, trưa lại mỗi đứa một nẻo. Có cậu bạn hồi ấy đặc biệt thân, cái rét tím da của mấy mùa đông là nhân chứng cho chúng tôi. Sáng sáng hai đứa cùng đi học, xiên một cái que qua hai cái cặp để khênh bằng một tay, tay còn lại cho vào túi áo cho ấm. Bạn có một đôi găng tay, tôi không có và chúng tôi chia nhau mỗi đứa một chiếc. Bây giờ, chẳng mấy khi tôi dùng găng tay khi mùa đông đến nhưng mỗi khi xỏ vào chiếc găng tay nào ấm áp tôi lại mường tượng đến những gió rét năm xưa, êm đềm đến lạ lẫm. Bạn bỏ học, tôi tiếp tục đi học, bạn có giông gió của mình, có con đường của mình và tôi cũng vậy.

Con đường đến trường ấy là quãng thời gian êm đềm và dịu ngọt nhất, mỗi khi nhớ lại là tôi cứ chìm mãi trong ấy. Về một con đường nhỏ, một bên là sông và một bên là cỏ.

Tôi có thói quen đọc từ rất sớm, mê mẩn ngay cả trong lúc đi học về. Con đường đi học buổi sáng thì ngắn còn trưa và tối thì dài bởi vì lúc ấy tôi vừa đi vừa đọc, đi chậm để được đọc cho nhiều. Gió mưa không làm cho trơn trượt, nắng gắt cũng không làm con đường ấy cháy bỏng, nó cứ như dòng sông dịu dàng ở bên; đến mùa, nước chỉ dâng lên chảy vào ruộng mà thôi. Tôi và tâm hồn tôi được nuôi dưỡng bởi thứ phù sa ngọt ngào mà mê ly ấy. Mỗi lần nhớ lại, giấc mơ của tôi ngập tràn những mùi của rơm khô, mùi của nhựa cỏ, mùi của cánh hoa xuyến chi, mùi của những bước chân râm ran mỗi sáng, mùi của những trang sách, mùi của trí tưởng tượng và những câu chuyện dài đến vô tận… để rồi khi thức dậy vào sáng hôm sau tôi cứ mê mang mãi.

Mùi hương nào thoảng lại từ đêm qua?

(Còn tiếp)

….

Ngố Tiên Write