Ta vội vã tìm!
Vội vã quá người ơi
Vội vã môi hôn vội vã nụ cười
Vội vã đêm nào trao ước hẹn
Lại để bây chừ vội lả lơi.
 
Ta vội vã với trời
Vội vã với nhân gian
Vội với trăm năm khóc khóc lại cười cười
Tiếc tuổi đôi mươi
Vội vã gì mà quên mất yêu thương?
 
Ta vội vã bước chân trên những con đường
Vội vã nắng
Vội vã mưa
Vội vã như chưa bao giờ từng được sống
Để lại bên sông
Hoen nắng một bến chờ…
 
Ai vội vã gì mà giết cả những giấc mơ?
Bằng câu thơ oằn mình như tiếc nuối
Như buông xuôi
Chẳng vội…
Cũng chẳng chờ!
Ngố Tiên Write