Những ngày cuối năm, cảm nhận những cơn gió lạnh nhất trong cuộc đời, những người bạn cùng tuổi còn sót lại đã gọi điện mời cưới, ta chợt thấy mình thênh thang.
Giờ này năm ngoái, ta đang cảm xúc mơ màng với những rung động như chưa bao giờ được sống, và bây giờ ta vẫn rung động, vẫn thấy mình bé nhỏ, được sống như một đặc ân của trời đất và ta cảm thấy lòng mình thênh thang.

Nhiều khi ta tự hỏi, mình sống là để làm gì? Là để kiếm tiền, là để ăn để mặc, để tồn tại, để ngẩng cao đầu với những người khác? Có phải thế không? Hay chỉ đơn giản rằng ra sống chỉ để sống mà thôi? Rồi ta chợt giật mình, hóa ra sống cũng không đơn giản như vậy, ta sống để tạ ơn trời đất, tạ ơn thân nhân của ta, sống để trong lòng mình có điều gì đó vướng bận như một chiếc mỏ neo giữ lại mình với đời. Ta thênh thang sống trên những chiếc mỏ neo mà ta tự tạo ra, bấu víu vào đó để thấy cuộc đời bồng bềnh.

Vậy thì ta có hạnh phúc không? Được tồn tại đã là niềm hạnh phúc, được yêu ghét, được xúc động, được giận dữ…. chính là niềm hạnh phúc, ta hạnh phúc cho chính ta và hạnh phúc cho những điều xấu và cái tốt của ta. Lòng của ta thênh thang thì những điều tốt sẽ bay lượn và những điều xấu sẽ như những con sóng vập vồ khiến cho ta chao đảo và sẽ cười phá lên, xuề xòa khi qua cơn choáng váng.

Gió lạnh, mùa đông năm nay lạnh nhất trong tất cả các mùa đông của cuộc đời, ta co ro trong những bộ áo ấm, chiêm ngưỡng những bức hình lộng lẫy của băng tuyết rồi chợt chạnh lòng, mỉm cười nhớ lại những cái rét năm nào ta đã đi qua. Có ai còn nhớ hay quên?

Bạn bảo ta: “trời lạnh quá rồi đấy! kiếm ai đó mà ôm đi, cho ấm”. Mình hiểu ý bạn, không phải là cái lạnh giá của thời tiết mà cái lạnh của sự trống trải, của cô đơn. Nhưng ta đã đi qua bao mùa đông, có trống trải, có cô đơn mà vẫn thấy lòng mình thênh thang lạ quá, thênh thang mà chẳng chứa nổi một bóng hình nào.

Một năm trôi qua với bao nhiêu là biến động, ta đôi lúc giật mình chẳng nhớ mình đã làm chi? Nhưng có hề gì đâu? Thời gian vẫn trôi và ta vẫn còn tồn tại, cứ lớn lên, cứ trưởng thành, cứ trẻ con, cứ khóc cứ cười, cứ như ta xưa nay vẫn vậy. Chỉ có điều những vướng bận lại nhiều hơn một chút, dường như ta tồn tại là để tạo nên cho ta những vướng bận, những hạnh phúc dù chỉ nho nhoi. Một năm, nghe thôi mà đã thấy dài lê thê nhưng trải qua nó lại thấy sao mà ngắn đến vậy, mới ngày nào đây thôi mà hôm nay đã như thế này rồi….

Ta gặp bạn, bạn than thở chuyện gia đình, chồng con, chuyện nghề chuyện nghiệp nhưng trong những than thở của bạn sao ta lại thấy lấp lánh những hạnh phúc, rạng ngời như nụ cười nơi khóe mắt của bạn. Bạn kể chuyện cùng mọi người đi ngắm tuyết rơi, ừ, cảnh đẹp nhưng buồn quá. Hỏi nguyên do, bạn cho xem bức ảnh những mái nhà che chắn tạm bợ lẩn khuất trong tuyết trắng. Thấy lòng mình cũng chùng xuống, nơi ấy, con người ta có những cảm xúc thênh thang nữa hay không?

Thời gian trôi qua, có khiến cho ta chai sạn đi hay không? Có khiến cho ta không còn rung động trước cái đẹp, sự chân thành nữa hay không? Có khiến cho ta không còn cảm thương trước những điều khốn khó nữa hay không?

Thời gian trôi qua, để níu giữ nó, người ta lưu lại trong những bức ảnh, những dòng tin nhắn. Người trẻ tuổi chẳng mấy khi có thời gian mà lật lại, còn với ta đôi khi đọc lại những dòng tin cũ hay xem lại những bức ảnh hôm nào, đọc lại những gì ta viết mà cảm thấy ở đó ta tràn trề quá, dư âm ngày nào sao thênh thang quá.

Thời gian trôi qua, ta tồn tại chỉ là ngắn ngủi nhưng lại trải qua những cung bậc khiến cho ta thấy thời gian sao mà dài quá, cho ta hiểu và thấy chạnh lòng với những lời bài hát của Trịnh Công Sơn:

“Một đêm bước chân về gác nhỏ
Chợt nhớ đóa hoa Tường Vi
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
Giờ đây đã quên vườn xưa
Một hôm bước qua thành phố lạ
Thành phố đã đi ngủ trưa
Đời ta có khi tựa lá cỏ
Ngồi hát ca rất tự do ….”

Ừ, lá cỏ thôi mà, có gì to tát đâu mà sao ta phải lao xao, cứ hát ca như lòng ta cứ thênh thang từ bao giờ vẫn vậy.

Gió có lạnh thì sao? Có lạnh đến cả những cảm xúc của ta hay không? Có lạnh đến tình yêu của ta hay không? Có lạnh đến cuộc đời của ta hay không?

Hãy cứ thênh thang như gió, cứ vui buồn, cứ ấm lạnh, cứ vi vu, cứ trần tục như ta vốn vậy!
Thênh thang cả một tấm lòng.

Ngố Tiên