Hôm nay trời có nắng mà chẳng oi nồng, chỉ cần pha thêm chút gió nữa là thành mùa thu. Miên man. Lãng đãng nói những câu chuyện vu vơ với người chẳng quen biết. Lãng đãng viết, lãng đãng nghe:

“Khao khát bình yên ta mới tìm em. Giữ em ở đây!”

Dường như, thế giới quanh đây chẳng thật. Hay là ta chẳng thật? Khi mà những tâm tưởng dễ dàng chạy theo một con nắng,rồi lại lang thang qua những giấc mơ ngắn ngủi lúc ban trưa. Rồi ngập ngừng. Rồi lạc lõng. Suy tưởng chẳng có bến nào để nán lại cả. Đi qua, rồi lại nhớ qua.

Bản nhạc đã cùng ta đi bao lâu, đi qua bao mùa bão gió. Mà mỗi lần nghe, ca từ cứ như tan vào từng ngóc ngách của tâm hồn. Ta thấy thời gian như đọng lại một khoảng khắc. Để rồi thấy mình như chìm đắm, như say sưa, như thể thế gian này chỉ còn một ngày duy nhất. Mà lạ, chẳng bao giờ ta có thể nhớ tròn vẹn được cả một bài, chỉ dăm câu là đã lửng lơ.

“Nếu bùi ngùi cũng qua một ngày. Thôi đâu cần học đắm say!”

Nếu như một ngày nào đó ta chẳng còn điều gì để mà đắm say nữa thì sao nhỉ? Nếu như một ngày nào đó ta say đắm một điều gì đó thì sao nhỉ?

Chẳng biết vì sao mà sinh ra hai từ “nếu như”. Ừ, nếu như! Nếu như ta mãi mãi có được tình yêu với những điều bé nhỏ nhỉ. Thì ta tin rằng trên đời này có đấng tối cao. Để ta cúi đầu cảm tạ.

“Cố giữ lòng thành hiến dâng đời. Mà trăm năm vụt qua nhanh lắm”

Trăm năm nhanh lắm người ạ!

Cứ mỗi ngày, ta sống được trăm năm.