Facbook nhắc lại ngày này năm trước. Thế là tròn một năm sau bao nhiêu là biến động mình bắt đầu viết lại. Chỉ là dạo chơi. Ai ngờ chân bước rã rời đến vậy.
Và giờ đây, cũng lại một năm như thế. Tựa như một vòng luân hồi nho nhỏ. Mọi chuyện lại nguyên sơ như ngày nó bắt đầu như thế vậy. Không có điều gì thay đổi ngoài các xao động đã xảy ra và thời gian để lại chút dấu vết trong trí nhớ.
Ta lại dạo chơi, lại lang thang trong những điều bất tận của tâm tưởng. Dường như, chỉ có ở đó mới không thể nào mà mỏi mệt, mới cảm thấy mình đủ đầy như bao nhiêu là năm tháng trước – “Ồ thì ra! Năm tháng cũng thương người”.
Những điều đã viết, giờ đọc lại vẫn mới nguyên.

Ta làm bạn mình với những ngày đã qua
Ký ức thủa xưa không bao giờ vội vã
Trong giấc mơ có người quen kẻ lạ
Ồ thì ra năm tháng cũng thương người.

Ta làm bạn mình đi qua tuổi ba mươi
Với những tỉnh – say khóc khóc lại cười cười
Còn lại gì đâu? thế gian mình dạo bước
Những tính toan – mất được mấy khi ngờ?

Ta làm bạn mình cho năm tháng chẳng bơ vơ
Chẳng muốn để lại ai ngoay ngoắt đợi chờ
Chẳng muốn để lại dấu chân nào hối tiếc
Ta có bạn một mình cợt nhả với nhân gian!

Ngố Tiên