Mỗi lần uống một chút gì đó vào buổi tối là khi đi ngủ kiểu gì mình cũng nằm mơ màng về một sự gì đấy.
Hồi hôm cũng vậy. Mình lại trở về cái thời còn ngồi trên ghế nhà trường. Nếu như không phải đúng lúc đang cuống cuồng cho cuộc thi thì mình cũng không xếp nó vào hàng ác mộng.
Bạn Huyền Thư có một cái thùng to ơi là to, toàn sách văn và bạn lúc nào cũng lẳng lặng ngồi đọc như một nàng thơ. Chỉ để lại cho mình một bờ vai manh mảnh và mái tóc cứ bồng bềnh xoa xõa. Thế mà khi mình đụng đến đống sách của bạn là “ối ối! Cẩn thận chứ…” Bạn Phương(?) có giọng nói cứ như lệnh vỡ nhưng học bài lại chẳng bao giờ đọc nhẩm. Mỗi lần bạn ý ôn bài là những người xung quanh (trong đó có mình) lại phải kháng nghị. Và bạn bao giờ cũng đáp trả lại bằng hai từ “làm sao?”
Giấc mơ cứ chập chờn thế, như bao nhiêu lần nó cũng cứ như thế. Thường thì sẽ kết thúc khi mà người dạy mình bước chân vào lớp. Mình cũng muốn nán lại một chút để được biết đấy là ai lắm nhưng chẳng bao giờ được, toàn giật mình trước hai từ thảng thốt của đứa mắc dịch nào đấy hô “thầy/cô vào….” rồi tỉnh hẳn.
Dậy sớm, chẳng có việc gì làm lại lôi vài quyển truyện ra đọc. Chẳng may lấy phải quyển sổ có kẹp những bức ảnh cũ. Chẳng hiểu sao mình lại dở nó ra xem. Có bức ảnh chụp cùng với bạn chưa bao giờ gặp lại nhưng biết chắc chắn rằng bạn đang ở đâu đó trên cõi đời này. Có một bức nho nhỏ của một người bạn khác, chỉ chụp mỗi gương mặt. Và mình cũng biết chắc chắn rằng bạn đang ở đâu, chỉ có điều không phải là trên cõi đời này nữa. Chẳng hiểu sao mình lại có bức ảnh ấy, mà độc, không có ảnh riêng của bất cứ ai, trừ bạn. Lạ vậy chứ. À, nhớ rồi, hôm ấy bạn cầm một xấp ảnh con con, lựa lựa lấy cái xấu nhất rồi nhét một cái vào tay mình. Mình kẹp nó vào sổ và để cho đến tận đến bây giờ.
Mở một bản nhạc cũ, nghe đã không biết bao năm mà chẳng hay tên.

“Bạn đừng quên nơi ấy
Chúng ta sống bên nhau vui hồn nhiên
Em trốn dưới bóng cây thần tiên
Cho tôi ngơ ngác đi tìm.
Biển chiều đầy thương nhớ
Giấc mơ đã qua bao giờ
Ta mãi cách xa cánh buồm xanh thắm
Ôi giấc mơ tuổi thơ”

Lãng đãng một buổi sớm, lãng đãng cả một đời.

Tái: tìm mãi mới có cái ảnh giống với những ấn tượng còn sót lại của Thư. Lẳng lặng như một nàng thơ.