Lại xa em hai ngày đấy bé
Hai tư giờ mà cứ ngỡ trăm năm.
Giấc ngủ đến mà vai chẳng muốn nằm
Thương nhớ bé nên vai sầu lặng lẽ.

Vắng một ngày là cách biệt… trăm năm!

Ôi nhớ quá nên lại thành hóa đá
Giữa đất trời cô quạnh sương da.
Và nhớ bé trăm năm rồi có lẻ
Gỡ rêu phong đá là người đấy nhé!

Khẽ yêu thương, hờn giận với tình… già!

Xa một khắc nghĩa là yêu một khắc
Vắng một ngày tức sầu khổ… trăm năm!

Ngố Tiên

photo: Samlim